Rao Hot

Rao Hot
Rao vặt Hot nhất

Hiển thị các bài đăng có nhãn Suy ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Suy ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 27 tháng 6, 2017

Giá trị một tảng đá là bao nhiêu, tùy vào vị trí mà bạn đặt nó


Một ngày nọ, tiểu hòa thượng chạy tới thỉnh giáo lão hòa thượng: "Sư phụ, đời người ta có giá trị lớn như thế nào?"

Lão hòa thượng nói: "Ngươi hãy ra sau hoa viên, dọn sạch một tảng đá, sau đó đem ra chợ bán. Nếu có người hỏi giá, ngươi không cần phải nói gì, chỉ cần chìa hai ngón tay ra. Nếu người ta trả giá, thì ngươi cũng không cần bán, cứ ôm đá về. Sư phụ sẽ nói cho ngươi biết, giá trị nhân sinh lớn như thế nào!"


Vâng lời sư phụ, vừa rạng sáng hôm sau, tiểu hòa thượng đã ôm tảng đá lớn, mang ra chợ bán

Trong chợ người đến người đi, mọi người rất tò mò, có một bà chủ đi tới hỏi: "Tảng đá này bán bao nhiêu tiền?". Tiểu hòa thượng không nói gì, chỉ giơ hai ngón tay ra.

Bà chủ nói: "Là 2 đồng?". Hòa thượng lắc đầu, bà chủ kia lại nói: "Như vậy là 20 đồng? Được rồi, được rồi! Ta sẽ mua về để nén dưa muối".

Tiểu hòa thượng nghe thấy thế thì thầm nghĩ: "Ôi, tảng đá không đáng một đồng này lại có người bỏ ra 20 đồng để mua! Chúng ta trên núi còn có rất nhiều!".

Sau đó, nghe lời dặn của sư phụ, tiểu hòa thượng vẫn không bán, hớn hở ôm đá chạy về gặp sư phụ.

Sư phụ dặn dò rằng: "Sáng mai hãy đem tảng đá kia đến nhà bảo tàng và làm như hôm nay".

Sáng sớm ngày hôm sau, ở trong viện bảo tàng, một đám người tò mò vây lại xem, xì xào bàn tán:

"Một khối đá bình thường như thế này, có giá trị gì đâu mà đem vào viện bảo tàng chứ?".

"Nếu tảng đá này được bày biện trong viện bảo tàng, thì nó nhất định có giá trị, chỉ là chúng ta không biết mà thôi".

Lúc này, có một người từ trong đám đông đi tới, lớn tiếng nói với tiểu hòa thượng:

"Tiểu hòa thượng, tảng đá này giá bao nhiêu tiền vậy?". Tiểu hòa thượng không nói gì, chỉ giơ hai ngón tay ra.

Người kia nói: "200 đồng?". Tiểu hòa thượng lắc đầu, người kia lại nói: "Vậy thì 2.000 đồng đi. Tôi muốn mua nó để điêu khắc một pho tượng Phật".

Tiểu hòa thượng nghe đến đó, lùi lại một bước, vô cùng kinh ngạc.

Tiểu hòa thượng đã thu nhận được bài học làm người quý giá sau 3 lần mang đá đi rao bán 

Ngày thứ ba, tiểu hòa thượng tiếp tục ôm tảng đá kia đi tới một cửa hàng đồ cổ, vẫn giống như trước, một số người vây lại xem, rồi bàn tán: "Đây là đá gì? Khai quật ở đâu vậy? Có từ triều đại nào? Là dùng để làm gì đây?".

Cuối cùng có một người tới hỏi giá: "Tiểu hòa thượng, tảng đá này bán bao nhiêu tiền?".

Tiểu hòa thượng vẫn như cũ, im lặng không nói, chỉ giơ hai ngón tay lên.

"2.000 đồng?". Tiểu hòa thượng nghe vậy thì trố mắt, há hốc mồm, kinh ngạc thốt lên: "Hả?".

Vị khách kia nghĩ là mình trả giá quá thấp, đã chọc tức tiểu hòa thượng, lập tức chữa lời: "À không! Không! Tôi nói nhầm, tôi sẽ trả cho cậu 20 vạn tiền".

Tiểu hòa thượng nghe đến đó, lập tức ôm lấy tảng đá, chạy vội về núi gặp sư phụ. Lão hòa thượng xoa đầu tiểu hòa thượng, từ bi nói:

"Tiểu tử à, cuộc đời ngươi có giá trị lớn ngần nào, cũng giống như tảng đá kia vậy. Nếu ngươi đem mình ra chợ bán, ngươi chỉ có giá 20 đồng; nếu ngươi đem mình vào trong viện bảo tàng, ngươi liền có giá trị 2.000 đồng; nếu ngươi đem mình đặt ở tiệm đồ cổ, người có giá 20 vạn đồng! Nền tảng khác nhau, sẽ đặt định vị trí khác nhau, giá trị nhân sinh cũng sẽ vì đó mà hoàn toàn khác biệt!"

Giá trị của một người đáng bao nhiêu, tùy thuộc vào nền tảng căn bản của họ

Trong cuộc sống, đã bao giờ bạn gặp những trường hợp như sau và tự hỏi, vì sao một ông chủ liên tiếp gặp khó khăn cũng không buông xuôi, nhưng một nhân viên mới vào làm, thấy việc không thuận lợi liền lập tức bỏ việc?

Vì sao một đôi vợ chồng liên tục mâu thuẫn, cũng sẽ không dễ dàng ly hôn; nhưng một đôi tình nhân sống thử, hễ gặp một chuyện nhỏ lại có thể nhanh chóng đường ai nấy đi?

Cuộc sống có nhiều sự chọn lựa, tại sao chúng ta không chọn lựa sống cho riêng mình, sống để hạnh phúc và an nhiên. Hãy nắm giữ vận mệnh chứ đừng phó mặc cho "định mệnh".

Thực chất, câu trả lời là do chính tự thân mỗi người quyết định. Nhiều người trẻ vẫn tự hỏi, tại sao chúng ta luôn sống và cảm thấy cô đơn ? Hoặc luôn cảm thấy bế tắc, mệt mỏi, phải gánh gồng trên vai những trách nhiệm không sao dứt bỏ được. Hoặc sống mang theo những đau khổ, vết thương lẽ ra chúng ta phải vứt bỏ nó từ lâu rồi...

Thật ra, cuộc sống này là của chúng ta, do chính chúng ta định đoạt nó. Chính bản thân chúng ta chọn lựa, không làm bạn với niềm vui, mà chỉ làm bạn với gánh nặng tinh thần.

Hạnh phúc hay đau khổ là do ta lựa chọn, chính vì khó khăn nên bản thân ta mới trở nên quan trọng như thế.

Bạn là ánh mặt trời, thì thế giới của bạn sẽ tràn ngập ánh mặt trời ấm áp. Bạn biết yêu thương, cuộc sống của bạn liền ngập tràn tình yêu thương và hạnh phúc.

Cũng như câu chuyện về tảng đá trên, giá trị của con người cũng tương tự như vậy. Ai nói bạn không có giá trị? Trừ phi bạn đem mình giống như tảng đá kia, đặt trong đám bùn lầy.

Không bất kỳ ai có thể quyết định cuộc đời của bạn sẽ ra sao. Bạn lựa chọn con đường như thế nào, thì bạn chính là quyết định cuộc đời mình như vậy.

Một người không biết làm việc, cho dù có thay đổi công việc thì cũng không giải quyết được năng lực của mình. Một người không hiểu gì về tình yêu, thì có thay đổi bạn trai bạn gái cũng không giải quyết được điều gì. Một người không biết trân quý gia đình, thì có đổi vợ đổi chồng vẫn vậy;

Giá trị một tảng đá là bao nhiêu, tùy vào vị trí mà bạn đặt nó
Bản thân chúng ta là nguồn gốc của tất cả, vậy nên muốn thay đổi hết thảy, đầu tiên phải thay đổi chính mình!

Theo Ngân Hà

Trí Thức Trẻ

Thứ Ba, 28 tháng 2, 2017

Thuế về 0%, giá ô tô vẫn khó giảm sâu


Đến 1.1.2018, thuế nhập khẩu ô tô từ các nước trong khu vực ASEAN sẽ về 0%. Người tiêu dùng trong nước đang tràn trề hy vọng được sở hữu ô tô với giá bằng ở Thái Lan, Malaysia...

Sẽ có nhiều dòng xe mới

Trao đổi với Thanh Niên, ông Phan Dương Cửu Long, Tổng giám đốc Công ty Sài Gòn Ford cho biết: “Hiện một chiếc xe hơi phải chịu 3 loại thuế: thuế nhập khẩu, thuế tiêu thụ đặc biệt, thuế VAT. Nếu lưu hành thì chịu thêm thuế trước bạ, phí đăng kiểm, phí đường bộ. Với dòng xe phổ thông có giá 500 - 600 triệu đồng/chiếc, khi thuế nhập khẩu giảm 10% như vừa qua, giá bán ra chỉ giảm được khoảng 20 triệu đồng/chiếc. Loại cao giá hơn giảm đến 50 - 100 triệu đồng tùy loại”.


Giá ô tô tại Việt Nam khó giảm sâu cho dù thuế nhập khầu về 0%

Như vậy, trên lý thuyết, theo ước tính của một số nhà kinh doanh xe, khi thuế nhập khẩu về 0%, giá bán ra sẽ giảm tiếp 20% nữa. Tuy nhiên, tỷ lệ đó theo nhiều nhà kinh doanh xe hơi, vẫn không bảo đảm bởi thực tế họ vẫn đang chờ thông tin chính thức từ nhà nước về các chính sách thuế, phí sắp tới thế nào mới định giá bán ra được. 

Ngoài ra, theo ông Long, lộ trình giảm thuế trong khu vực ASEAN khá lớn, nhưng nó chỉ ảnh hưởng phân khúc xe cao cấp, dung tích xi lanh trên 3.0, có giá bán vài tỉ đồng trở lên, lúc đó mới thấy rõ chênh lệch về thuế nhập khẩu. Đồng quan điểm, ông Đỗ Minh Hồ Hải, nhà sáng lập diễn đàn otosaigon.com cũng cho biết giá ô tô trong nước khó giảm sâu cho dù thuế nhập về 0%.

Bởi thực tế, các liên doanh ô tô hiện nay vừa là nhà nhập khẩu độc quyền các thương hiệu họ đang lắp ráp trong nước, vừa trực tiếp lắp ráp. Thế nên, họ sẽ rất cẩn trọng trong việc chọn lựa nhập khẩu các dòng xe và chắc chắn không doanh nghiệp (DN) nào dại dột nhập khẩu các dòng xe có khả năng cạnh tranh với dòng xe mà chính họ đang lắp ráp trong nước. Hơn nữa, thị trường nhập khẩu ô tô nguyên chiếc từ khu vực ASEAN theo ông Hải lâu nay chỉ các dòng xe bán tải, mà dòng xe này thuế nhập khẩu hiện tại chỉ 5%, nên nếu thuế về 0%, giá bán không thay đổi nhiều. Tuy nhiên, điểm tích cực theo ông Hải, đến năm 2018 sẽ có nhiều mẫu xe mới được nhập khẩu từ khu vực ASEAN. Như vậy, sự cạnh tranh về chủng loại xe sẽ gia tăng đáng kể.

Cụ thể hơn, ông Nguyễn Văn Thành, chủ đại lý ô tô tại Q.1, TP.HCM dẫn chứng, giá các dòng xe phổ thông như Yaris (Toyota) đến 2018 sẽ giảm thêm khoảng 130 triệu đồng/chiếc. “Chắc chắn giá xe nhập khẩu nguyên chiếc sẽ thấp hơn giá xe lắp ráp trong nước, bởi hiện tại giá thành xe trong nước cũng khá cao so với các nước trong khu vực. Thứ nữa, khi nhiều loại xe được nhập vào với mức giá phổ thông, người tiêu dùng có nhiều chọn lựa hơn. Nếu nhà lắp ráp trong nước không gia tăng đầu tư công nghệ để giảm giá thành, rất khó tồn tại”, ông Thành dự báo.

Nhà lắp ráp trong nước hụt hơi

Chuyên gia năng lượng, TS Khương Quang Đồng (Việt kiều Pháp), người từng có nhiều bài viết và dự báo liên quan đến ngành công nghiệp ô tô VN cho rằng thực tế xe lắp ráp từ Thái Lan rẻ gần bằng nửa giá thành xe lắp ráp tại VN.

Thế nên, với chính sách thuế giảm theo lộ trình sắp tới, theo lý thuyết thông thường, xe lắp ráp tại VN khó tồn tại. “Các xưởng lắp ráp ô tô tại Thái Lan sản xuất một lần hàng ngàn chiếc, nên họ đầu tư hệ thống tự động rất cao. Siết ốc vít các loại đều bằng máy, nhưng tốn rất nhiều tiền để đầu tư ban đầu. Các nhà lắp ráp ô tô VN, số lượng sản xuất rất thấp, khó đầu tư tự động hoàn toàn, nên nhiều công đoạn vẫn thực hiện bằng thủ công khiến giá thành khó cạnh tranh là vậy”, TS Đồng phân tích và nói thêm, đã đắt mà chất lượng khó đồng đều trong bối cảnh có quá nhiều lựa chọn và giá nhập thấp hơn, chắc chắn lắp ráp trong nước sẽ hụt hơi.


Đến năm 2018 sẽ có nhiều mẫu xe mới được nhập khẩu từ khu vực ASEAN

TS Đồng cũng cho rằng, thực tế VN không có ngành công nghiệp ô tô, mà chỉ lắp ráp gia công. Thế nên, nếu có “chết” cũng không tiếc, bởi nó trong quy luật của thị trường. Đầu tư vào công nghiệp ô tô là sự đầu tư lớn, có chiến lược mà VN đã đi sai chiến lược từ đầu. “Nước Mỹ dưới thời ông Barack Obama, VN lúc đó vẫn đang hy vọng vào Hiệp định Đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương (TPP), tôi có đưa ra nhận định rằng TPP sẽ giúp hồi sinh công nghiệp ô tô VN. Tuy nhiên, khi Mỹ có tổng thống mới, tôi khẳng định, cánh cửa phát triển công nghiệp ô tô VN đã hết. Hiện tại có nhiều hãng sản xuất ô tô ngoại đã và đang “úp mở” chuyện rút lui khỏi thị trường VN hoặc ngưng đầu tư. Chúng ta chỉ còn DN lắp ráp và gia công phát triển mạnh nhưng nếu đối tác của các DN này cũng tuyên bố đầu tư vào các nước trong khối ASEAN mà không phải VN thì họ sẽ gặp khó khăn", ông Đồng nói.

Tuy nhiên, cũng như nhiều nhận định của các nhà kinh doanh, TS Đồng cho rằng việc giá xe VN giảm hay không còn phụ thuộc vào chính sách của Chính phủ. “Theo tôi được biết, Chính phủ vẫn giữ quan điểm tăng thu thuế môi trường, thuế xăng dầu, phí cầu đường, thuế tiêu thụ đặc biệt… để bù đắp vào khoản thiếu hụt ngân sách, thì lúc đó xe hơi vẫn là sản phẩm xa xỉ với người Việt”, ông Đồng nói.

Còn chuyên gia năng lượng, PGS-TS Nguyễn Lê Ninh có nhận định khác: “Vì lợi ích của người tiêu dùng và thương mại của VN trong nội khối, giá xe nhập chắc chắn sẽ giảm. Nhưng với thị trường VN, sau 2018 thì xe hơi vẫn là mặt hàng xa xỉ, không phải là phương tiện sử dụng phổ thông, nên dự báo các loại thuế, phí sẽ tăng, nhất là phí môi trường. Và như vậy, các nhà lắp ráp trong nước vẫn còn cơ hội. Thay đổi chiến lược đầu tư, gia tăng tự động hóa là việc bắt buộc phải làm của các nhà sản xuất lắp ráp trong tương lai”, ông Ninh nhận định.

Tỏ ra khá sốt ruột, ông Phan Dương Cửu Long cho rằng đã đến lúc các cơ quan quản lý nhà nước sớm công bố về các chính sách thuế một cách rõ ràng để các DN sản xuất, kinh doanh ô tô nội địa tính toán trong kế hoạch của mình. “Bởi lộ trình giảm thuế chung là như vậy, nhưng mỗi năm Quốc hội, Chính phủ đều công bố các mức thuế, phí cụ thể đối với mặt hàng ô tô. Trong vòng 1 - 2 tháng tới nhà nước nên chính thức công bố lộ trình tăng giảm thuế trong năm để các hãng có thông tin đến với khách hàng”, ông Long đề nghị.

(Nguồn: thanhnien.vn)

Thứ Tư, 22 tháng 2, 2017

Vì sao người Mỹ thường không thể hiện sự giàu có?


Đa số người Mỹ thường không thể hiện sự giàu có, họ dùng tiền để trang trải cuộc sống của bản thân, chăm sóc người thân và gia đình.



Tổng thống Mỹ Obama cùng con gái ăn kem rất giản dị. (Ảnh: Internet)

Bài viết của một người Trung Quốc chuyển đến Mỹ sinh sống, được đăng tải lại trên trang Secret China.

Gia đình Cameron sống ở căn nhà đối diện nhà tôi là một gia đình trung lưu điển hình ở Mỹ. Người chồng Antony là quản lý cấp trung của một công ty tài chính, vợ anh Meryl là giáo viên tiểu học, thu nhập thuộc giai cấp trung lưu. Nhưng mỗi lần nhìn thấy đôi vợ chồng này, tôi luôn nhận thấy cách ăn mặc của họ đều không khác gì người bình thường cả.

Cuối năm 2008, những người ở khu tôi sống muốn tổ chức tiệc mừng năm mới, đây cũng là lần đầu tiên tôi tham gia các hoạt động xã giao, vì thế tôi đặc biệt bỏ 300 USD thuê một bộ lễ phục thương hiệu Prada (một thương hiệu trời trang cao cấp và xa xỉ bậc nhất nước Ý), hy vọng cách này có thể giúp tôi hòa nhập.

Tôi nghĩ hẳn Meryl cũng sẽ thể hiện “thực lực” ẩn giấu của cô ấy ở nơi như vậy. Nhưng tối hôm đó, cô ấy chỉ mặc một bộ lễ phục thương hiệu CK màu xanh nhạt khiến tôi rất bất ngờ. Và Meryl giải thích việc cô ấy chọn hiệu CK là vì nó phù hợp với tầng lớp trung lưu như cô ấy.


Meryl đã dùng một phép ẩn dụ như sau: dù chim trĩ có khoác lên mình một bộ lông sặc sỡ thì nó cũng sẽ không trở thành chim công được.


Thật ra, người Mỹ cũng không phải là không thích các nhãn hiệu đắt tiền, nhưng người tiêu dùng đa số chỉ hạn chế trong một nhóm người nhất định mà thôi, ví dụ như giám đốc công ty, những quý bà trong giới thời trang, minh tinh điện ảnh, vận động viên chuyên nghiệp v.v… Người Mỹ không có cách nói “sĩ diện”, người ta sẽ không vì lòng hư vinh mà tốn nhiều tiền lương mua một đôi giày hiệu LV. Không chỉ người trưởng thành như vậy mà giới trẻ cũng hoàn toàn không quá xem trọng hình thức.

Có một lần tôi gặp con trai Mike của Meryl ở siêu thị, thấy cậu bé đang chăm chú chọn những quần jean giảm giá. Tôi hỏi cậu vì sao không đến cửa hàng chuyên bán để mua những kiểu mới ra, câu trả lời của Mike khiến tôi ấn tượng rất sâu sắc:

“Mẹ cháu không phải là người giàu có gì, dù cho cháu có mặc quần Levis kiểu mới nhất thì cũng sẽ không trở thành “cậu ấm”. Hơn nữa sau 18 tuổi cháu còn phải kiếm tiền tự nuôi bản thân mình nữa, khi đó sẽ càng không có tiền mua đồ hiệu nữa đâu, cho nên như bây giờ rất tốt rồi ạ”.

Thấy Mike thản nhiên mà thỏa mãn như vậy, tôi cũng bắt đầu tiếc số tiền 300 đô mà tôi đã dùng để thuê bộ đồ hiệu Prada kia, thích thể diện quả thật là lãng phí.

Cá tính và phẩm giá

Dần dần tôi nhận ra sở dĩ người Mỹ không quá ham mê hàng hiệu còn có một nguyên nhân khác, đó chính là ở Mỹ thật sự mua hàng hiệu quá dễ dàng, người ta có rất nhiều sự lựa chọn. Có một năm trước Giáng sinh, tôi đi mua sắm ở trung tâm thương mại Macy cùng cô đồng nghiệp Jenny. Bởi vì từ lâu đã nghe nói Jenny thừa hưởng tài sản lớn từ gia đình, bình thường cách tiêu tiền của cô ấy cũng không giống người bình thường, vì thế tôi rất tò mò cô ấy sẽ mua quà đắt tiền gì cho chồng và con trai. Cô ấy nhanh chóng chọn được hai cái khăn quàng cổ cho nam.

Tôi cầm mác giá xem thử, quả thật là không hề rẻ, không hề thua kém nhãn hiệu Burberry nổi tiếng gần đó. Tôi hỏi Jenny: “Giá đã tương đương nhau, sao cô không mua khăn hiệu Burberry cho chồng?”. Jenny nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu, cô ấy lấy chiếc khăn ra, nói một hồi về màu sắc, hoa văn, kiểu dáng cho đến chất liệu. Cuối cùng, cô ấy hỏi tôi: “Giá thì tương đương nhau, nhưng giá trị thì không hề giống, nếu là cô thì cô sẽ chọn cái nào? Đương nhiên là cái có chất lượng tốt rồi. Tại sao tôi lại phải bỏ tiền ra mua những món hàng có giá nhãn hiệu đắt tận trời như thế làm gì?”. Cô ấy nói khiến tôi không biết nói gì hơn, người Mỹ chú trọng hiện thực, không quan tâm đến hư vinh, điều này thật sự tôi phải học hỏi.

Thật ra, người Mỹ không muốn dùng hàng hiệu để phủ lên người còn do một nguyên nhân sâu xa nữa, đó là từ khi sinh ra, họ đã đặt cái tôi cá nhân cao hơn mọi thứ, họ thích thể hiện cá tính, nổi trội, thích làm cho mình càng không giống với người khác càng tốt. Nếu chọn những món hàng hiệu đó thì hiển nhiên sẽ không thể giúp họ thể hiện được mục đích này.

Tháng 6/2012, công ty của chồng tôi tổ chức một buổi tiệc từ thiện, tôi cũng được mời.

Vì nghe nói 2 nhân vật nổi tiếng lừng lẫy Warren Buffetts và Bill Gates đều có tên trong danh sách khách quý, nên tối hôm đó tôi đã nhân cơ hội hai lần đứng gần để quan sát cẩn thận cách ăn mặc của hai “nhân vật chính” này, tôi nhận ra dù là Buffets hay Bill Gates thì đều chọn những bộ vest đứng đắn, phù hợp.

Tôi kéo tay Sophie là vợ của đồng nghiệp chồng tôi, hỏi cô ấy thương hiệu đồ vest của Buffetts và Bill Gates là gì, kết quả là biên tập thâm niên của tạp chí thời trang này cũng không biết, không tìm được xuất xứ của chúng. Nhưng mà Sophie cũng đã phân tích và giải thích một cách rất có lý: những nhân vật như Buffetts và Bill Gates, hoàn toàn không cần mặc những bộ quần áo thương hiệu nổi tiếng để khẳng định danh tính, họ đều là những người trầm tính trong giới từ thiện, nếu mặc quần áo của thương hiệu Zegna thì lại quá tầm thường rồi.

Cá nhân và gia đình

Càng tìm hiểu về cuộc sống của người Mỹ, tôi càng cảm thấy giá trị quan về tiền bạc của họ không giống người khác. So với những người Trung Quốc thích dùng những thứ xa xỉ thì người Mỹ lại thích dùng tiền để “đầu tư” vào việc thắt chặt tình cảm gia đình và xây dựng nền tảng gia đình.

Tiffany là huấn luyện viên ở phòng tập mà tôi hay tới, trong cuộc sống hằng ngày, cô ấy luôn mặc quần áo rất giản dị, rẻ tiền, vì thế tôi đã tròn mắt há miệng khi cô ấy nói với tôi rằng đã mua cho mỗi người trong nhà một bộ đồ bóng bầu dục có giá 400 đôla để đi xem trận đấu của đội Denver Broncos.

Tôi hỏi: “Tiffany, chẳng lẽ cô không muốn dùng số tiền đó để mua cho mình bộ quần áo và giày mới hay sao?”

Cô ấy chớp chớp đôi mắt xanh cười nói: “So với việc tự làm đẹp cho mình, tôi sẵn sàng dùng tiền để làm điều gì đó cho người thân hơn”. Có rất nhiều người cho rằng quan niệm tình thân của người Mỹ rất mờ nhạt, khái niệm về gia đình cũng không mạnh mẽ. Tuy nhiên, trên thực tế, người Mỹ là những người vô cùng xem trọng tình cảm gia đình.

Sau này, tôi nhận ra rằng dù cho thu nhập có hạn, những người Mỹ trung lưu sống tiết kiệm cũng sẽ không tích góp tiền dùng để mua hàng hiệu cho mình mà sẽ mua mới, thay thế đồ dùng trong gia đình.

Có một lần, cô Lucy giúp việc cho gia đình tôi xin nghỉ, nói là cô ấy đi mua cho gia đình một cái tủ lạnh, tôi hỏi tủ lạnh hiệu gì, Lucy tự hào nói: “Kenmore”. Thương hiệu tủ lạnh này không hề rẻ.

“Đối với tôi, để chồng được sảng khoái uống bia ướp lạnh sau giờ làm, để các con được ăn kem ngon sau giờ tan học là những việc hạnh phúc nhất trên thế gian”. Nhìn nụ cười thật thà chất phác của Lucy, tôi đã quyết định: vài ngày nữa tôi cũng sẽ đổi tủ lạnh tốt cho gia đình mình.

Thế nào mới là hạnh phúc thật sự? Có những người tiêu rất nhiều tiền để mua hàng hiệu mặc lên người, còn người Mỹ lại dùng tiền để trang trải cuộc sống, đầu tư cho người thân và gia đình. Cái nào có giá trị hơn? Câu trả lời của bạn là gì?


Thanh Tâm biên dịch

Posted by Việt Anh

Thứ Hai, 6 tháng 2, 2017

Vì sao chúng ta chỉ nên làm việc bốn ngày một tuần?


Hiện nay, ngày càng có nhiều người làm việc 50, 60 và thậm chí 70 tiếng một tuần. Điều đó khiến nơi làm việc trở thành ngôi nhà thứ hai của họ.

Tuy nhiên, nhiều thí nghiệm được thực hiện bởi K. Anders Ericsson, một trong những chuyên gia hàng đầu về tâm lý học nơi công sở, đã chỉ ra rằng, con người chỉ có thể làm việc hiệu quả trong bốn hoặc năm giờ mỗi ngày. Nếu làm việc quá lượng thời gian đó, mỗi người sẽ trở nên mệt mỏi và hiệu suất công việc vì thế sẽ giảm đi.

“Nếu bạn cố thúc ép các nhân viên của mình làm việc với khoảng thời gian vượt quá khả năng tập trung tối đa của họ, rất có thể bạn sẽ tạo cho họ một số thói quen xấu. Điều đáng lo ngại là những thói quen xấu đó sẽ ảnh hưởng đến nhân viên ngay cả trong khoảng thời gian họ có được trạng thái tốt nhất”, Ericsson kết luận.

Trên thực tế, những nhà quản lý rút ngắn thời gian làm việc cho các nhân viên của mình luôn nhận được những tiến triển đáng kể về hiệu suất công việc cũng như trạng thái tâm lý từ các nhân viên đó khi làm việc.

Ryan Carson, giám đốc điều hành của Treehouse, đã áp dụng thay đổi một tuần làm việc 32 giờ trong năm 2006. Sự thay đổi đó đã giúp các nhân viên trở nên vui vẻ, thoải mái hơn với công việc và hiệu quả công việc vì thế mà cao hơn rõ rệt.

Carson chia sẻ, công ty lúc này đang rất phát triển với doanh thu hằng năm ước tính lên tới hàng triệu đô la, và các nhân viên cho biết họ rất thoải mái khi đi làm mỗi ngày.

Trường hợp tương tự cũng xảy ra với công ty phát triển web Reusser Design khi họ chuyển sang áp dụng giờ làm việc bốn ngày một tuần từ năm 2013.

Người sáng lập Nate Reusser chia sẻ: “Ngay cả khi các nhân viên của chúng tôi làm thêm giờ vào ngày thứ Sáu thì hiệu suất của họ vẫn cao hơn rất nhiều. Bạn chẳng thể nào tưởng tượng được những nhân viên đó cố gắng thế nào để hoàn thành công việc trước mỗi kỳ nghỉ của họ đâu”.

Thử nghiệm tuần học kéo dài bốn ngày đã được áp dụng cho các học sinh lớp bốn, lớp năm ở bang Colorado. Kết quả thu được là số điểm môn toán và môn đọc của những em học sinh chỉ học bốn ngày cao hơn từ 6 đến 12% so với những em học đủ năm ngày một tuần.

“Quan niệm cho rằng những đứa trẻ luôn giữ được sự tập trung trong mọi giờ lên lớp là không chính xác”, Ericsson cho biết. Điều này đặc biệt đúng đối với những em gặp khó khăn khi cố gắng tập trung vào một công việc nào đó.

Những phát hiện của nghiên cứu này cũng cho thấy rằng ngay cả việc phân phối lại thời gian làm việc một cách đơn giản cũng có thể mang lại lợi ích to lớn cho cả nhân viên và các công ty.

Vào năm 2008, trong bối cảnh của cuộc khủng hoảng tài chính của Mỹ, Jon Huntsman, cựu Thống đốc bang Utah, đã áp dụng kế hoạch thay đổi thời gian làm việc trong tuần.

Theo đó, gần 75% số nhân viên trong bang đã chuyển sang làm việc bốn ngày một tuần, đồng thời bắt đầu làm việc 10 giờ mỗi ngày. Giải pháp này không chỉ làm giảm chi phí cho hệ thống sưởi, làm mát cho các tòa nhà mà còn nâng cao tinh thần làm việc của các nhân viên.

Người dân bang Utar cho biết họ rất hài lòng bởi sự thay đổi đó đã giúp họ có thêm nhiều ngày nghỉ và điều đặc biệt là họ không còn phải chịu cảnh tắc đường khi đi làm vào những giờ cao điểm nữa.

Đó là những dẫn chứng rất thuyết phục để chứng minh rằng việc rút ngắn tuần làm việc lại đem đến rất nhiều lợi ích cho mọi người, đặc biệt là các công ty và nhân viên.

(Nguồn: Theo Vietnamnet)

Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017

Chuốc rượu, văn hóa hay hủ tục?


Uống rượu là văn hóa lâu đời của người Việt, tuy nhiên việc chuốc rượu nhau đến mức say mất kiểm soát hiện đang diễn ra tràn lan, nhất là trong dịp trước và trong Tết nguyên đán. Việc này đang gây hậu quả không nhỏ cho xã hội. Vậy chúng ta nên nhìn nhận việc chuốc rượu là văn hóa hay hủ tục?

Mỗi ngày, cả nước có không biết bao nhiêu ca ngộ độc rượu và con số này càng khó thống kê vào dịp đầu năm mới. Nếu chúng ta không hiểu rõ tác hại của rượu, không sử dụng rượu đúng mức độ, thì vô hình chung, rượu sẽ trở thành “kẻ thù” nguy hiểm nhất trên mâm cơm ngày Tết.

Uống rượu có thể gây mù mắt, tử vong

Trong cuộc sống, công việc và nhất là trên mâm cơm dịp Tết, rượu là một thứ không thể thiếu. Nó góp phần làm bầu không khí thêm sôi động và khiến con người xích lại gần nhau hơn. Nhưng trên thực tế, rượu cũng chính là thủ phạm gây nên hàng loạt những sự cố đáng tiếc, trực tiếp ảnh hưởng đến tài sản, sức khỏe và sinh mạng con người.

Không phải ai cũng có điều kiện sử dụng rượu đắt tiền, mà rượu rẻ tiền, rượu giả thì lúc nào cũng tràn lan. Những loại rượu rẻ tiền này thường chứa nhiều độc tố, tác động trực tiếp đến cơ thể người uống. Việc kiểm soát những sản phẩm này cũng là một bài toán khó, bởi nhiều khi quy mô sản xuất chỉ thu gọn trong một hộ gia đình.


Uống rượu là nét văn hóa của người Việt

PGS.TS. Nguyễn Duy Thịnh, Viện Công nghệ Sinh học và Thực phẩm - Đại học Bách Khoa Hà Nội cho biết, rượu kém chất lượng có nhiều cách sản xuất, nhưng phổ biến nhất là nấu thủ công và pha chế.

Với rượu nấu thủ công, không có các trang thiết bị hiện đại, việc loại bỏ các độc tố trong đó là điều không thể. Loại rượu này khi uống vào dễ say, thậm chí khiến người dùng tê liệt thần kinh, không còn đủ tỉnh táo để kiểm soát hành vi của mình.

Nhưng rượu pha chế mới là loại nguy hiểm và có tác hại nặng nề hơn rượu nấu thủ công. PGS.TS. Nguyễn Duy Thịnh cho biết, ở Việt Nam có rất nhiều nhà máy sản xuất cồn, hàng năm cho ra số lượng thành phẩm cực lớn. Vốn được dùng để pha chế xăng sinh học E5, nhưng khi không thể tiêu thụ hết, cồn này được mang ra ngoài thì trường bán.


Rượu pha chế có thể gây nên nhiều tác hại nguy hiểm

Các độc tố tồn tại trong loại cồn này rất nhiều. Bởi qua quá trình lên men, cồn công nghiệp đã tạo thành rượu etylic (rượu uống được), nhưng cũng đồng thời có hàm lượng rượu metylic và methanol rất cao.

“Đây là nhóm rượu chứa tạp chất, nếu uống nhiều sẽ tác động vào gan, não gây viêm gan, thần kinh bị giảm dẫn tới không tỉnh táo. Hậu quả là người uống sẽ không điều chỉnh được chính mình, thậm chí có thể dẫn tới mù mắt và nặng nhất là tử vong”, PGS.TS. Nguyễn Duy Thịnh cảnh báo.

Những loại rượu đắt tiền tuy cũng được làm từ cồn, nhưng đây là các loại cồn thực phẩm có nguyên liệu từ gạo, ngô và đã được tách chất độc nên độ an toàn cao. Rượu etylic sau khi ảnh hưởng đến hệ thống thần kinh thì chuyển thành nhiệt, thoát ra ngoài và không để lại di chứng. Nhưng như vậy không có nghĩa với việc khuyến khích sử dụng rượu.

Đừng lạm dung rượu bia, làm biến tướng một nét văn hóa


Uống nước chanh khi say giúp quá trình bài tiết diễn ra nhanh hơn

Là một quốc gia có nền văn minh lúa nước, rượu trắng từ lúa gạo được coi là vật để thờ cúng Tổ tiên. Không thể cấm rượu bởi đó là một nét văn hóa của ngày Tết và trong văn hóa Việt. Không những thế, rượu còn là loại hình kinh tế dịch vụ quan trọng trong xã hội, nếu biết khai thác và biết sử dụng đúng cách.

Trên bàn nhậu, người ta vẫn truyền tai nhau những sáng kiến giúp hết say rượu bằng cách kết hợp các thực phẩm với nhau. Nhưng PGS.TS. Nguyễn Duy Thịnh khẳng định, đó hoàn toàn là những biện pháp mang tính chất tình thế, không thể giải quyết triệt để.

“Thông thường, khi uống các loại rượu mạnh có nồng độ cồn khoảng 40-45 độ, nhiều người thường để một chai nước khoáng có ga bên cạnh với mục đích làm loãng rượu, đỡ khé cổ, làm nhẹ rượu một cách giả tạo. Nhưng trên thực tế, dù có làm loãng ra thì lượng rượu vào cơ thể vẫn không thay đổi. Từ đó rượu ngấm dần, sinh ra những độc tố tác động đến hệ thống thần kinh và trở thành chất cực độc.”, PGS.TS. Nguyễn Duy Thịnh giải thích.

Vào dịp lễ Tết hay khi uống rượu, cách tốt nhất là mỗi người cần biết tự điều chỉnh lượng mức uống cho phù hơp, tránh tình trạng quá chén, gây mất kiểm soát. PGS.TS. Nguyễn Duy Thịnh cũng đưa ra lời khuyên: “Khi say, nên uống một cốc nước chanh đường thật lớn, góp phần làm quá trình bài tiết diễn ra nhanh hơn, chất độc cũng nhờ thế mà được đẩy ra nhanh hơn.”

(Nguồn: dantri.com.vn)

Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2016

Nghĩ về những người không biết “mùi” thưởng Tết


Đâu cũng vậy thôi, làm công chức Nhà nước hay “làm ngoài” – là người lao động ai cũng muốn được ghi nhận và trả công xứng đáng. Lương, thưởng không chỉ là giá trị vật chất mà đi kèm với sự tôn trọng, động viên…


Còn khoảng 5 tuần lễ nữa là đến Tết Đinh dậu và vỏn vẹn hơn 1 tuần để chính thức bước sang năm 2017.

Cô Nguyễn Linh, 27 tuổi, vẫn đều đặn lên lớp. Cô dạy văn tại một trường cấp 2 công lập huyện miền núi, tỉnh Nghệ An. Không như nhiều người khác, cô không chờ thưởng Tết. “Năm nào cũng vậy, tụi em được công đoàn hỗ trợ 200 nghìn. Đó là tất cả khoản Tết mà các thầy cô ở đây đều được nhận, ngoài lương”, cô giáo Linh nói.

Không chỉ Linh, hàng nghìn, hàng triệu người làm trong ngành giáo dục, quân đội… đều chỉ nhận mức thưởng Tết như vậy, thậm chí thấp hơn. Điều này nếu so sánh với mức thưởng tết hàng trăm triệu đồng tại các doanh nghiệp tư nhân quả là khập khiễng.

Nhưng rõ ràng, làm cho Nhà nước hay tư nhân, làm công chức hay doanh nghiệp, sức lao động cũng đều tính bằng mồ hôi, nước mắt, bằng sự đánh đổi sức khỏe và cả tuổi thanh xuân. Mà tréo ngoe thay, lương thưởng chênh nhau một trời một vực. Điều gì làm nên vô lý đó?

Bao nhiêu năm nay chúng ta bàn mãi, than mãi với nhau về đồng lương “còi cọc” không đủ sống của cán bộ, công chức Nhà nước. Nhưng ngân sách nào có thể nuôi nổi cả chục triệu con người hưởng lương, mang tính chất hưởng lương như hiện tại?

Bộ máy cồng kềnh, phình to, không hiệu quả đặt ra yêu cầu phải tinh giản cho gọn nhẹ. Vậy là, cái mà người ta gọi là đặc quyền của công chức: “sự ổn định”, cũng không còn. Lương thấp cũng một phần vì hàng vạn công chức nhà nước đã chấp nhận đánh đổi rất nhiều cơ hội tốt hơn để lấy “sự ổn định” về mặt danh nghĩa. Để rồi, sự “ổn định” đó kéo theo sự nặng nề, trì trệ của cả một bộ máy hành chính, công quyền.

Trong bộ máy đó, có người “chạy” được vào biên chế nhưng rủi không có việc nên sáng đến tối chỉ pha trà rót nước cũng lương hàng chục triệu đồng, lại có người tốt nghiệp đại học, làm quần quật lương tháng không nổi 3 triệu. Có bao nhiêu công chức cống hiến cả đời, chắt bóp không mua nổi căn nhà ngoại ô thành phố và không ít lãnh đạo để công ty thua lỗ trăm, nghìn tỷ vẫn thăng chức, xe này, nhà nọ đều đều… Dễ hiểu thôi! Lương thấp nên người ta mới sinh ra trăm phương ngàn kế “dụng công vi tư”, bòn rút tiền Nhà nước - tham ô, hối lộ một phần cũng từ đó sinh ra…

Bây giờ, khi Nhà nước dần xác định lại chức năng của mình và trả lại xã hội những gì vốn dĩ thuộc về tư nhân, theo thời gian, những bất cập nói trên dần sẽ được khắc phục. Chỉ có điều, chắc còn phải mất một thời gian rất dài, những người như cô giáo Linh mới nâng cao được mức sống. Và rất lâu nữa để những người vô dụng, thừa thãi thì bị đào thải, người hiểu việc, cần cù được ghi nhận và trọng dụng.

Chia lương, thưởng Tết là một biểu hiện cụ thể của sự ghi nhận. Ngay cả tại những công ty tư nhân, không phải bao giờ người lao động thấp cổ bé họng cũng được ghi nhận xứng đáng. Có những đơn vị, thưởng cuối năm đơn giản là một thủ thuật kế toán cắt xén bớt đi phần lương anh em trong năm được hưởng, cuối năm cho truy hoàn lại. Lại có công ty bòn rút sức lao động người làm nhưng tìm đủ mọi cách để trừ điểm, trừ thi đua, trừ lương, cắt thưởng… chẳng những không khuyến khích mà còn làm người lao động chán nản.

Nên nếu lãnh đạo nào mà thắc mắc mãi chẳng hiểu sao nhân viên lũ lượt bỏ đi thì nên chăng cần hiểu rằng, chẳng phải nhân viên rời bỏ công ty mà chính là rời bỏ sếp!

Đâu cũng vậy thôi, làm công chức Nhà nước hay “làm ngoài” – là người lao động ai cũng muốn được ghi nhận và trả công xứng đáng. Lương, thưởng đi kèm với sự tôn trọng, động viên.

Còn tất nhiên, đối với những kẻ cố tình ngồi sai vị trí, thích làm việc nhẹ, lương cao thưởng đậm thì đã chẳng nói làm gì!

Nguồn: dantri.com.vn

Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2016

Bài học làm người từ chiếc ô



Học chiếc ô cách làm người, bạn không che chở cho người khác, liệu có ai đặt bạn qua đầu?

Trong cuộc sống, không phải tất cả mọi nỗ lực đều đạt được kết quả như ý. Nếu bạn nỗ lực sai địa điểm, hay làm những việc mà bạn không thích thì dù bạn có cố gắng bao nhiêu thì bạn vẫn sẽ không hài lòng với kết quả cuối cùng.

Hãy học chiếc ô cách làm người, bạn không che chở cho người khác, liệu có ai đặt bạn qua đầu? Khi chúng ta quan tâm đến người khác, chúng ta cũng nhận được sự tôn trọng từ họ. Tình bạn đẹp nhất là cho nhau sự chân thành. Học cách cảm ơn, học cách cho đi, học cách khoan dung, dám làm dám chịu, cả thế giới sẽ nhường đường cho bạn.

Có những lúc bạn nhìn sai người, không phải do bạn mù, mà là do bạn quá lương thiện.

Có những lúc bạn quá tin người, không phải do bạn ngốc, mà là do bạn đặt nặng chuyện tình cảm.

Có những lúc bạn nhẫn nhịn, không phải do bạn sai, mà là bạn không muốn tranh chấp.

Đôi khi không phải là bạn không đủ tốt, mà là bạn đã đánh giá sai lòng người, lòng người thực sự không thể đoán hết được.

Thế nhưng tôi luôn tin vào sự lương thiện, bởi vì tôi luôn có một niềm tin rằng: Tâm hồn đẹp, thế giới mới đẹp.

Cuộc sống rất ngắn ngủi, không nhất thiết phải so đo từng chút một với cuộc sống, có những thứ bạn không hiểu cũng không cần phải cố đi tìm hiểu; có những người mà không biết được lòng họ nghĩ gì thì bạn cũng chả cần phải cố đoán; có những lý do mà bạn nghĩ không hiểu thì cũng đừng nghĩ đến nữa. Xếp lại những thứ khiến bạn không vui vào một góc mà không ai biết, gấp lại cất đi như một bộ sưu tập.

Hãy luôn tự nhủ với mình rằng: Tôi có thể không hoàn hảo nhưng tôi phải chân thực, tôi có thể không giàu có nhưng tôi phải hạnh phúc.

Cuộc sống sẽ không vì sự phàn nàn của bạn mà thay đổi, xã hội sẽ không vì sự chán nản của bạn mà đổi khác. Làm người, đâu phải chuyện gì cũng suôn sẻ như ý. Làm việc, đâu phải lúc nào cũng viên mãn, không tiếc nuối, đã như vậy, sao ta không luôn cười? Cuộc đời con người dù vui dù buồn cũng chỉ có một kiếp, tại sao ta không chọn niềm vui?

Cuộc sống giống như một tiếng vọng, bạn cho đi những gì bạn sẽ nhận lại được như thế, bạn gieo nhân nào sẽ gặt quả ấy, chỉ cần bạn cho đi, bạn sẽ được nhận lại.

Bạn lựa chọn cuộc sống cho mình như thế nào hoàn toàn phụ thuộc vào sự nỗ lực của bạn, tự mình quyết định, tự mình nắm bắt, nhưng hãy luôn nhớ rằng: “Bạn cho đi càng nhiều, bạn sẽ nhận lại được càng nhiều”.

Hằng Phương

Theo Trí Thức Trẻ

Thứ Ba, 20 tháng 12, 2016

Bài học kinh doanh từ anh bán dừa



Coconut Bob có một mô hình kinh doanh rất đơn giản. Cậu ấy không cố lôi kéo khách hàng để chen chân vào chuỗi bán thịt chiên giòn trên đảo Hawaii. Cậu ấy cũng không cố đi bán hải sản. Bob chỉ bán dừa, đơn giản bởi đó là thứ cậu hiểu rõ nhất. Bob là chuyên gia về dừa.

Đó là một buổi chiều cuối tháng 7, khi tôi đang đi dạo dọc bờ biển phía Tây đảo Maui trên chiếc Honda Ruckus màu anh đào. Tôi vừa lặn vài vòng dưới biển và bây giờ tôi thực sự kiệt sức, miệng khô và khát nước.

Thật may mắn, tôi đã nhìn thấy tấm biển “Dừa tươi trên boong tàu, xin mời rẽ phải”. Tôi tiến lại gần theo tấm biển chỉ dẫn đến một căn lều nhỏ nhưng rất sáng sủa. Chào đón tôi là một người đàn ông Hawaii khoảng ngoài 20 mà tôi sẽ gọi là Coconut Bob dưới đây.

Không cố gắng bán hàng, chỉ chia sẻ niềm đam mê

Bob biết mọi thứ về quả dừa mà anh ấy đang bán, đặc điểm, môi trường sống và giá trị dinh dưỡng của chúng. Anh ăn dừa hàng ngày và nghiên cứu về chúng. Anh dùng chúng như một loại điều hòa cho cơ thể, kem dưỡng da, chất chống oxy hóa và chất giải rượu. Toàn bộ cuộc đời chàng trai trẻ này gắn với dừa.

Tôi từng là một khách hàng, và khi đến các công ty, tôi ghét nhất việc họ đưa tôi đi dạo quanh công ty để giới thiệu rằng công ty đó cung cấp hàng trăm sản phẩm khác nhau và tự nhận mình là chuyên gia trong cả trăm lĩnh vực đó. Trên thực tế, nếu anh có thể cung cấp từ 5 sản phẩm trở lên thì anh đã chẳng phải là chuyên gia rồi.

Coconut Bob có một mô hình kinh doanh rất đơn giản. Cậu ấy bán dừa, chỉ duy nhất dừa. Cậu ấy không cố lôi kéo khách hàng để chen chân vào chuỗi bán thịt chiên giòn trên đảo Hawaii. Cậu ấy cũng không cố đi bán hải sản. Bob chỉ bán dừa, đơn giản bởi đó là thứ cậu hiểu rõ nhất. Bob là chuyên gia về dừa.

Chàng trai này đặt chiếc lều bán dừa nhỏ bé của mình ở một khu vực nóng nhất trên đảo Maui. Tất nhiên, anh lắp cả điều hòa trong căn lều lụp xụp này để chiều lòng các “thượng đế”. Vậy tại sao Coconut Bob không đặt chỗ bán dừa ở một thị trấn nơi có nhiều khách hàng đi bộ ghé qua hơn trên đảo thưa thớt người? Tất cả đều là chiến lược cả!

Anh biết rằng, mọi người đều sẽ rất khát sau khi lặn dưới thời tiết nóng bức và đặc biệt là dưới nước biển. Ở đây, nhu cầu đã quá rõ ràng; hơn nữa anh lại không hề có đối thủ cạnh tranh. Anh bán nước giải khát tự nhiên cho những người đang thực sự khát và mệt.

Chấp nhận bị gọi là “kẻ điên”

Trên thực tế, từ thứ Hai đến thứ Tư, Coconut Bob làm ở trang trại trồng cây – mảng kinh doanh đầu tiên của anh. Từ thứ Năm đến Chủ nhật cậu mới đi bán dừa.


Bob thức dậy từ 4 giờ sáng mỗi ngày để trèo lên cây và chăm sóc những trái dừa. Bằng cách này, anh vẫn kịp đến nơi làm việc lúc 7 giờ sáng. Bob chưa bao giờ dừng làm việc một ngày nào. Anh sẵn sàng chấp nhận bị gọi là “kẻ điên” để theo đuổi đam mê và làm những điều mình thích.

Coconut Bob bán 3 sản phẩm từ dừa: đá làm từ dừa nạo 6 đô la, dừa đã xắt vỏ và để nguyên quả 7 đô la, kem dừa 8 đô la. Vốn đầu tư của anh là 0 đồng, bởi toàn bộ số dừa này đều là anh tự trồng. Vì thế, khi khách hàng mua bất cứ sản phẩm gì từ Bob, anh đều bỏ túi 100% lợi nhuận.

Bob có chiến lược chăm sóc khách hàng cũng rất đặc biệt. Khi tôi mua một chiếc kem dừa ốc quế, sau khi tôi ăn hết, anh ấy tự động nạp thêm kem miễn phí cho tôi. Anh ấy còn tặng tôi ăn thử loại kem dừa mới do tự tay anh làm và nó quả thật là loại kem ngon nhất mà tôi từng thưởng thức.

Không những thế, anh chàng bán dừa này còn dạy tôi cách bôi lá nha đam để bảo vệ làn da khỏi ánh nắng mặt trời và làm sao để tránh bị cháy da khi bơi dưới nắng biển. Anh ta hỏi tôi về gia đình, nơi tôi sinh ra, công việc hiện tại của tôi và ước mơ của tôi là gì.

Bob không coi tôi là khách hàng, anh ấy đối xử với tôi như một người bạn!

Tôi từng gặp nhiều người bán hàng rất tài giỏi và có học thức. Họ khéo miệng và luôn cố gắng kiếm cho được từng đồng đô la từ khách hàng. Tất nhiên, tôi biết rằng mục tiêu cuối cùng của những người kinh doanh là lợi nhuận. Nhưng cuộc gặp gỡ với anh bán dừa đã dạy cho tôi bài học giá trị: Tiền chỉ là vật dụng để trao đổi trong kinh doanh.

Tôi không thích những ông chủ chỉ ngồi một chỗ và thao thao “chém gió” về việc ông ta sẽ làm thế nào để tăng ROI. Là một khách hàng, tôi không quan tâm anh có thể tăng lợi nhuận 10% hay mua cả một chiếc máy bay phản lực cho công ty. Điều tôi quan tâm là anh đối xử với tôi thế nào, có coi mỗi khách hàng là một thượng đế duy nhất trong căn phòng hay không. Đó là nguyên tắc cốt lõi!

Khánh Ly

Theo Trí Thức Trẻ

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2016

Thuận tay trái, lợi hay hại?



Nhiều giai thoại cho rằng, những người thuận tay trái là dấu hiệu của thiên tài. Thật hư chuyện này thế nào?

Aristotle, Leonardo da Vinci, Oprah, Paul McCartney, Justin Bieber, thậm chí ngay cả cựu Tổng thống Mỹ bao gồm cả Bill Clinton và Barack Obama đều thuận tay trái và họ đều được xem là thiên tài. Tuy nhiên, dưới góc độ y học, những người thuận tay trái được liên kết với các vấn đề sức khỏe như bệnh tâm thần, bệnh đa xơ cứng, rối loạn tiêu hóa...

Theo nghiên cứu của giáo sư Joshua Goodman thuộc Đại học Harvard (Mỹ), thuận tay trái được xem là một dấu ấn sinh học hay còn gọi là một đầu mối quan trọng để phát hiện ra nhiều căn bệnh.

Bệnh tâm thần

Theo Prevention, trong số các bệnh nhân bị bệnh tâm thần, những người bị rối loạn tâm thần (như tâm thần phân liệt) có nhiều khả năng thuận tay trái hơn so với các loại khác của bệnh tâm thần, như: rối loạn trầm cảm hoặc tâm trạng. Trong một nghiên cứu được tiến hành ở Đại học Yale (Mỹ), các nhà nghiên cứu nhìn thấy một kết quả đáng kinh ngạc là 40% bệnh nhân tâm thần phân liệt hoặc rối loạn phân liệt là thuận tay trái.

Ung thư vú

Trong một nghiên cứu năm 2007 ở Anh, các nhà khoa học phát hiện những phụ nữ sau mãn kinh thuận tay trái có nguy cơ cao bị ung thư vú hơn so với những phụ nữ thuận tay phải. Nếu bạn thuận tay trái và trong gia đình có tiền sử ung thư vú hãy nói chuyện với bác sĩ để tiến hành sàng lọc.

Rối loạn tiêu hóa

Một nghiên cứu khác ở Anh thực hiện vào năm 2001 cho thấy người thuận tay trái có khuynh hướng bị các bệnh đường ruột tự miễn và viêm như bệnh Crohn và viêm loét đại tràng khá cao. Trong thực tế, 21% những người có hội chứng ruột kích thích được tìm thấy thuận tay trái.

Đa xơ cứng

Theo một nghiên cứu của Đại học Harvard, nguy cơ bị bệnh đa xơ cứng tăng đến 62% ở những phụ nữ thuận tay trái so với những phụ nữ thuận tay phải.

Rối loạn giấc ngủ

Thuận tay trái có thể bị đổ lỗi gây rối loạn giấc ngủ vào ban đêm. Một nghiên cứu được tiến hành ở Đại học Toledo (Mỹ) năm 2011 phát hiện 94% số người thuận tay trái có những rối loạn ở các chi trong khi ngủ so với 69% người thuận tay phải.

Rối loạn tăng động

Theo các chuyên gia y tế, những đứa trẻ thuận tay trái xử lý ngôn ngữ khác với những đứa trẻ thuận tay phải và kết quả là những đứa trẻ bị ‘nghịch tay’ có nhiều khả năng bị các vấn đề sức khỏe tâm thần kéo dài cho đến tuổi thiếu niên. Nghiên cứu này được được công bố trên tạp chí Pediatrics.

Thu nhập thấp

Trong nghiên cứu tiến hành năm 2014 tại Đại học Harvard, TS Joshua Goodman phát hiện những người thuận tay trái có thu nhập hằng năm thấp hơn 10-12% so với những người thuận tay phải. Điều này được các nhà khoa học giải thích rằng đó là do sự khác biệt trong các kỹ năng nhận thức và các vấn đề về hành vi của họ.

Lợi thế trong thể thao

Thuận tay trái có lợi thế trong các môn thể thao như quần vợt, đấm bốc và bóng chày. Lý do, những người thuận tay phải không thường xuyên được huấn luyện để đáp lại các đòn tấn công ở góc bên trái của họ. Rafael Nadal là một ví dụ điển hình với những cú giao bóng trái tay khiến đối phương rất khó xử lý.

(Nguồn: thanhnien.vn)

Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2016

Người Việt đang tư duy ngược?



Người Việt đang tư duy ngược? Nói thế này chắc nhiều bạn phản đối vì nhìn ra đường ta cũng có khác gì với phần còn lại của thế giới đâu? Cũng làm ăn, cũng kinh doanh, cũng học hành, cũng hội họp, cũng đi đi lại lại, cũng xây nhà cao tầng như ai đó thôi?

Ô kìa, chúng ta vẫn kinh doanh đó thôi, nhưng chúng ta kinh doanh dựa trên sự dối trá, lừa lọc; chúng ta vẫn học hành đó thôi, nhưng chúng ta học đối phó cùng những thứ xa rời thực tế; chúng ta vẫn hội họp đó thôi, nhưng thay vì vui mừng khi ai đó giỏi hơn ta, thì ta lại đem lòng đố kị; ta cũng thưởng thức nghệ thuật đó thôi, nhưng thay vì để trở nên hướng thượng, ta chỉ nghe những bài nhạc với ngôn từ thô bỉ, xem những bộ phim mà con người mưu kế hãm hại lẫn nhau; ta vẫn đi đi lại lại đó thôi, nhưng hễ lỡ va quẹt nhau là ta “mở cốp” lấy hàng nóng hàng lạnh ra nói chuyện với nhau ngay; chúng ta càng làm nhiều thì cuộc sống lại càng khó khăn, khắc nghiệt hơn… Nhưng có ai dừng lại và tự hỏi: Tại sao?

“Đi tắt đón đầu” là định hướng của nhà nước từ lâu nhưng hình như nó đã thất bại hoàn toàn. Mục đích của hướng đi này là để bắt kịp văn minh nhân loại nhưng chúng ta chỉ ngày càng đi ngược và trở nên xấu xí nhiều hơn mà thôi.

Theo định nghĩa văn minh thì: “Văn minh là trạng thái tiến bộ về cả hai mặt vật chất và tinh thần của xã hội loài người, tức là trạng thái phát triển cao của nền văn hóa.” (1)

Chúng ta nên phân biệt cho rõ văn minh không phải là văn hóa. Xả rác, trộm chó, nhậu nhẹt, đánh vợ là văn hóa. Vui mừng vì người khác giỏi hơn mình là văn minh, giúp đỡ kẻ yếu là văn minh, hạnh phúc là văn minh. Văn hóa có thể tốt hoặc tồi. Nhưng văn minh chỉ lấy những cái tinh túy tốt nhất của văn hóa mà thôi.

Tại sao tôi lại nhắc đến văn minh ở đây? Bởi vì chúng ta đang sống phản văn minh, phi nhân đạo ở mức độ báo động đỏ. Tôi nói như vậy vì chúng ta có nhà nhưng phần nhiều không phải là mái ấm; chúng ta có sách nhưng phần nhiều cư xử thô bạo, vô cảm; chúng ta có tiền nhưng không hạnh phúc; chúng ta có đồ ăn nước uống nhưng nó không trong lành; chúng ta có không khí nhưng nó ô nhiễm; chúng ta có bằng cấp nhưng lại cùng nhau thất nghiệp; chúng ta vẫn “tốt” nhưng tệ nạn xảy ra thường xuyên và man rợ hơn… còn hàng tỉ thứ tương tự như trên ở đất nước này. Nhưng có vẻ không ai lo? Biết khi 1 thân cây bị mục nát đến tận cùng nó sẽ dẫn đến việc gì không? Ngã! Và chim thú sẽ bay lên, bỏ con, bỏ trứng đang ấp ủ, bỏ tổ, bỏ một mái ấm với nhiều hi vọng phía trước.

Ở đất nước này, tôi thấy nền giáo dục “hướng hạ” là chủ yếu và chủ nghĩa phê bình hời hợt không thể chấp nhận nổi. Khi 2 điều đó vớ vẩn, đất nước cũng sẽ tàn lụi theo.

Về giáo dục, tôi thấy nhiều phụ huynh, rất rất nhiều trong số họ dạy con bằng nỗi sợ thay vì khích lệ. Đơn cử bạn có thể dễ dàng nghe thấy điều này ở thực tế xã hội: Mày muốn học hay trở thành thằng hốt rác? Ủa?!? Sao vậy? Có chuyện gì với anh hốt rác à? Anh ấy đâu có ăn chực, lừa đảo hay đê tiện. Nếu anh ấy không làm gì xấu thì tại sao lại mặc nhiên coi hình ảnh ấy là đáng tránh, đáng chê, đáng trách? Đất nước này sẽ hỗn loạn nếu không có ai dọn rác, đừng quên điều đó. Thay vì giáo dục hướng thượng, kéo con trẻ bằng niềm vui khi khám phá ra được một kiến thức mới, chinh phục được một nấc thang, thì người ta lại thúc đẩy bằng những thứ mà tôi gọi là “hướng hạ” làm trẻ nít sợ hãi. Kết quả của quá trình này là trẻ con chỉ làm gì đó khi chúng sợ, và khi hết sợ rồi thì lại ù lì, đối phó, không có động lực tiến về phía trước. Đấy là 1 kiểu tư duy ngược lại với phần còn lại của thế giới.

Về chủ nghĩa phê bình, tôi thiết nghĩ khi giáo dục đã làm hết sức mình nhưng vẫn có nhiều cá nhân “đi lệch” với số đông thì phê bình sẽ là cách để người khác thức tỉnh. Ở các nước phát triển, người ta phê bình đủ kiểu cả. Phê bình từ nghệ thuật cho tới kinh tế, từ họa sĩ cho tới chính khách, không chừa ai hay cái gì. Nhưng thay vì như cha mẹ dạy con, thường giữ vẻ mặt nghiêm trang, tránh vừa mắng vừa cười thì các nhà phê bình ở Việt Nam lại rất biết cách biến chúng thành trò trào lộng gây shock và mua vui?!? Công dân thì chơi cái trò “troll”, lấy những bất cập đất nước, những câu nói thiếu suy nghĩ của các vị cán bộ để gây cười, câu like. Nghệ sĩ thì làm cái trò táo quân năm nào cũng diễn, cũng chỉ để cho biết, mua vui rồi cũng cười huề cả làng. Dần dần hình như mỗi lần nói tới bất cập là chúng ta thấy đáng cười, một cái cười có thể là chua xót, sượng sùng, hơn là quy trách nhiệm, nghiêm túc sửa chữa. Hệ quả của việc này là bài báo tôi vừa đọc mấy bữa trước: Mức độ chịu đựng tham nhũng của người Việt Nam ngày càng tăng (2). Nói xong kiểu tư duy ngược này nữa, tôi cảm tưởng như mình đã cạn lời, tự hỏi tại sao chúng ta làm việc gì cũng hời hợt và ngược đời?

Toàn bộ hệ thống tư duy cũng như hệ thống kinh tế của chúng ta hình như đang dắt tay nhau tung tăng xuống nấm mồ chứ không phải đi tới “thiên đường” như đã tưởng, điếc để nghe báo động và đuôi để nhìn thấy đèn đỏ. Hoàn toàn bế tắc. Có lẽ sự ngược đời này đã được tiến sĩ Đặng Hoàng Giang nói trước tôi rồi:

“Họ muốn con họ có bằng cấp của tây, nhưng nếu chúng thấm nhuần văn hóa và suy nghĩ phương Tây – ví dụ con gái không chịu lấy chồng, hay con trai mà đi học triết học – thì họ sẽ rất hốt hoảng. Người Việt không muốn thành phương Tây đâu, họ chỉ mơ cuộc sống vật chất phương Tây mà thôi. Có thể nói là giấc mơ phương Tây bị mắc kẹt trong cái bảo thủ phương Đông.” (3)

Một thế giới vật chất đang được hình thành ở Việt Nam, nhưng một địa ngục của phản văn minh đang chờ đợi. Có lẽ nhà càng cao, tâm con người càng thấp; đèn càng sáng, đức hạnh càng đi vào chỗ tối. Đây là một cuộc đua ngớ ngẩn, một cuộc đua không biết kẻ nào đã khởi xướng, nhưng tôi tin chắc là không nhất thiết bạn phải tham gia nó.

Tôi thực sự ao ước được nhìn thấy văn minh ở Việt Nam trước khi chết, được nhìn thấy đồng bào tương trợ nhau, vui mừng khi người bên cạnh thành công, thanh niên có lý tưởng thay vì nhậu nhẹt, những người chồng biết thương vợ và những kẻ mạnh biết đùm bọc kẻ yếu…

Cái chúng ta thiếu, có lẽ không phải là bộ óc, mà là một quả tim.

Cái chúng ta kém, có lẽ không phải là tư duy, mà là những quyển sách chính hiệu…

———

(1) Lịch sử văn minh thế giới (Vũ Dương Ninh).

(2) Mức độ chịu đựng tham nhũng của dân VN ngày càng tăng

(3) Tiến sĩ người Áo gốc Việt Đặng Hoàng Giang: “Phương Tây – một giấc mơ hời hợt!”


Lục Phong  – Cà phê Ku Búa

Thứ Hai, 28 tháng 11, 2016

Việt Nam đứng thứ 2 toàn cầu về lây nhiễm mã độc phi trực tuyến



Đây là một số liệu khá bất ngờ được ông Sanjeev Nair - Phụ trách truyền thông khu vực Đông Nám Á của Kaspersky - cho biết. Lâu nay, sự lây nhiễm mã độc được biết đến nhiều qua môi trường trực tuyến (online). Tuy nhiên, số liệu nghiên cứu từ Kaspersky lại cho thấy, tình trạng lây nhiễm mã độc qua các kênh phi trực tuyến (như CD-ROM, USB...) tại Việt Nam cũng ở mức "khủng".

Theo thống kê trong quí III/2016, tại Việt Nam xảy ra hơn 76 triệu sự lây nhiễm phi trực tuyến, đứng thứ 2 toàn cầu mức độ lây nhiễm qua các hình thức truyền tải dữ liệu, với nạn nhân chiếm hơn 60% người dùng. Trong khi đó, lây nhiễm qua online với hơn 5 triệu lượt, chiếm hơn 23% lượng người dùng. Việt Nam hiện đã trở thành 1 trong tốp 10 nơi trên thế giới đứng đầu về sự lây nhiễm.

Và Việt Nam cũng trở thành nơi phát tán mã độc, xếp thứ 21, với hơn 500 ngàn vụ.


Về thư rác (spam) trong quí III/2016, tại Việt Nam phát ra hơn 76 triệu email. VN chiếm 11,01% tổng số thư rác, xếp vị trí thứ 2 chỉ sau Ấn Độ; trong khimđó email lừa đảo tại Việt Nam chiếm 4-5% với hơn 37,5 triệu lần, và hầu hết các email này yêu cầu người dùng cung cấp lại email, mật khẩu và thông tin truy cập...

Trong các nguồn phát tán lừa đảo, có 3 nguồn lớn đối với các doanh nghiệp là Facebook, Yahoo! và Amazon.com. Bọn lừa đảo đã giả mạo gần giống với đường link hoặc URL của các tổ chức chính thống để lừa người dùng.

Một điểm sáng trong bức tranh bảo mật quí III là mã độc di động giảm nhiều so với quí II. Những kênh lây nhiễm nhiều nhất lần lượt là: Risk Tool; Adware; Trojan SMS… Người dùng di động hiện nay thường ít đọc kĩ các điều khoản, điều kiện khi tải ứng dụng di động, trong đó tình trạng nguy hiểm này diễn ra tại Việt Nam và một số nướcc Đông Nam Á, Trung Quốc. Tuy nhiên, tình trạng mã độc trong thanh toán, giao dịch ngân hàng trực tuyến tại Việt Nam nằm trong ngưỡng an toàn vì chưa phổ biến.

Theo nghiên cứu của Kaspersky, lây nhiễm qua online tại Việt Nam đứng thứ 18 thế giới, nhưng lại dẫn đầu khu vực Đông Nam Á.

Tình hình mã độc Ransomware bắt cóc dữ liệu để tống tiền diễn ra nóng bỏng trong năm 2016. Trong quí III, có hơn 820 ngàn người bị tấn công, số liệu cao nhất rơi vào tháng 7.2016.

(Nguồn: laodong.com.vn)

Thứ Năm, 10 tháng 11, 2016

Nên nghỉ tết theo lịch âm hay lịch dương?


Hằng năm, để chuẩn bị cho dịp nghỉ Tết Nguyên đán, Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội đều công bố lịch nghỉ tết. Mỗi dịp như vậy, ta thường thấy các ý kiến trái chiều. Người thì cho là hợp lý, người cho rằng nó quá dài.

Một số chuyên gia kinh tế còn đòi bỏ Tết Nguyên đán, dồn những ngày nghỉ này vào Tết Dương lịch như các nước phương Tây.

Nhìn chung, các cơ quan quản lý Nhà nước và người lao động mong muốn nghỉ dài ngày. Các doanh nghiệp và các chuyên gia kinh tế lại muốn có kỳ nghỉ ngắn hơn.

Chắc mọi người đều biết, ở Châu Á - nơi có ảnh hưởng nhiều của văn hóa Trung Quốc - chỉ còn mấy nước vẫn giữ những ngày tết theo âm lịch, trong đó có Trung Quốc, Hàn Quốc và Việt Nam.

Trước đây, Nhật cũng theo truyền thống này nhưng họ đã bỏ âm lịch cách đây hàng trăm năm, từ thời Minh trị Thiên Hoàng.

Riêng Hàn Quốc vẫn còn giữ tết cổ truyền nhưng họ chỉ nghỉ 3 ngày đầu năm âm lịch.

Những người muốn bảo vệ tết cổ truyền thì cho rằng, cần phải giữ gìn nét đẹp của bản sắc dân tộc. Nếu theo Tây, làm sao tiễn ông Táo về trời, làm sao quây quần bên nồi bánh chưng xanh và đón giao thừa? Tết là những ngày đoàn tụ gia đình, nghỉ dài ngày đi chơi du lịch để tăng cung cho thị trường… Tại sao ta phải theo phương Tây mà họ không chạy theo mình?

Người muốn thay đổi thì nêu ra nhiều bất lợi trong khi Việt Nam đang hội nhập. Ví dụ như: Trong khi phương Tây đang làm việc thì ta lại nghỉ ngơi, mất cơ hội kinh doanh, giao thương. Người nông dân mất thời gian chăm lo vụ đông xuân - một vụ canh tác quan trọng của nông dân, học sinh phải nghỉ học nhiều ngày. Công chức mất nhiều thời gian để phục vụ doanh nghiệp và người dân. Công nhân nghỉ dài ngày, mệt mỏi, không chịu đi làm sau tết, làm khó khăn cho ngành sản xuất, nghỉ nhiều sinh ra nhậu nhẹt, ăn uống lãng phí mất thời gian, nghỉ dài ngày người ta đi lại du lịch nhiều gây nạn kẹt xe khắp nơi, thiệt hại về kinh tế là rất lớn trong khi đất nước còn nghèo.

Bên nào nói nghe cũng có lý của mình.

Việc tranh cãi này không chỉ có ở Việt Nam mà ngay ở Trung Quốc - nơi xuất phát của Tết Nguyên đán - người ta cũng bàn luận nhiều. Kỳ nghỉ tết ở đất nước này thường dài ngày. Và việc hàng tỉ lượt người Trung Quốc về quê và đi du lịch vào những dịp này đã gây ra tình trạng quá tải cho ngành giao thông, gây hỗn loạn ở nhiều thành phố. Hiện nay, chính phủ Trung Quốc cũng chưa có sự lựa chọn phù hợp và thỏa mãn cho mọi người.

Năm ngoái, ta được nghỉ 9 ngày và năm nay nghỉ 7 ngày. Cộng thêm mấy ngày chộn rộn trước tết và mấy ngày "cà rịch cà tang" sau tết là mất khoảng hơn 2 tuần làm việc. Đúng là hơi dài.

Tôi có suy nghĩ, ta không cần bỏ Tết Nguyên đán nhưng kỳ nghỉ chỉ 3 ngày thôi. Không hoán đổi, không nghỉ bắc cầu để kéo dài thêm kỳ nghỉ.

Cán bộ công chức hầu hết làm tại địa phương, nghỉ như thế là vừa.

Đối với người lao động làm việc ở xa thì họ có thể thỏa thuận với người chủ lao động để có thêm ngày nghỉ, đủ thời gian về quê ăn Tết trong số ngày nghỉ phép hàng năm của họ. Người nào không muốn nghỉ dài ngày thì ở lại làm việc, kiếm thêm thu nhập.

Qua chuyện nghỉ dài hay nghỉ ngắn vào dịp Tết Âm lịch, tôi cảm thấy kính nể người Nhật. Gần 150 năm trước, người Nhật đã bỏ âm lịch và sử dụng lịch phương Tây vì giới lãnh đạo Nhật muốn thoát khỏi văn hóa của Trung Quốc, tách ra khỏi các nước Châu Á khác đang còn lạc hậu về kinh tế để đi cùng các nước văn minh phương Tây, học tập, làm việc và nghỉ ngơi theo cách phương Tây. Nhật Bản hiện nay đã trở thành một nước hiện đại trong khi vẫn giữ được bản sắc dân tộc của mình.

(Nguồn: laodong.com.vn)

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2016

Sở hữu 2 nhà trở lên sẽ bị đánh thuế?


Trả lời báo chí một số vấn đề về kế hoạch ngân sách tài chính 5 năm sẽ được Quốc hội thông qua tại kỳ họp này, ông Võ Thành Hưng, Vụ trưởng Vụ Ngân sách Nhà nước, Bộ Tài chính cho biết thời gian tới sẽ tính đến thuế tài sản, đặc biệt sẽ đánh thuế người sở hữu căn nhà thứ hai trở lên...

Tránh đầu cơ

Ông Võ Thành Hưng, Vụ trưởng Vụ Ngân sách nhà nước, Bộ Tài chính, cho biết thuế tài sản là thuế mang tính trực thu, đánh vào những người có tài sản lớn, sở hữu nhiều. Ví dụ, người có 2 - 3 nhà thì nhà thứ hai sẽ bị đánh thuế.

Theo ông Lê Hoàng Châu, Chủ tịch Hiệp hội Bất động sản (BĐS) TP.HCM, đây là đề xuất một sắc thuế BĐS hoàn toàn mới của Bộ Tài chính và cũng chưa công bố cách tính thuế cụ thể. Sắc thuế này nhằm đánh trên những người mua nhiều BĐS, mua không phải để ở mà để đầu tư, là một trong những biện pháp quan trọng các nước sử dụng nhằm ngăn ngừa nạn đầu cơ trên thị trường BĐS. Hiện nay thuế đất là 0,03% bảng giá nhà nước, lũy tiến cao nhất là 0,15%, được xem là quá thấp. 

Hơn nữa, luật Thuế sử dụng đất phi nông nghiệp có hiệu lực năm 2012, nhưng mới chỉ thu thuế đất, chưa thu thuế nhà ở (do các đại biểu Quốc hội chưa thông qua, vì cho rằng việc thu thuế nhà có thể dẫn đến tình trạng thuế chồng lên thuế). Trong khi đó, khung giá đất của nhà nước chỉ bằng khoảng 30 - 40% giá thị trường. “Thuế nhà đất đã thấp, lại đụng tình trạng khá phổ biến là giá trên hợp đồng chuyển nhượng thường thấp hơn giá của nhà nước, khiến nhà nước thất thu thuế đất rất lớn”, ông nói.

Ông Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Bộ TN-MT, ủng hộ việc đánh thuế tài sản những người sở hữu nhiều nhà ở, và cho rằng hiện nay chính sách thuế đất đai ở VN vẫn còn mang nặng nhiều tư duy bao cấp, chưa điều chỉnh được thị trường BĐS.

Việc đánh thuế đất quá thấp và chậm trễ đánh thuế nhà của VN đang ngược lại với cách làm trên thế giới. Theo ông Đặng Hùng Võ, cần phải điều chỉnh lại thuế nhà đất, trong đó có nội dung đánh thuế lũy tiến đối với người có nhiều nhà nhiều đất.

Ở các nước, nguồn thu từ thuế tài sản rất lớn, với thuế nhà từ mức 1 - 1,5% được áp theo giá thị trường, là nguồn chủ yếu để phát triển hạ tầng và nâng cấp đô thị. Còn VN sử dụng khá nhiều vốn ODA và vốn ngân sách trong quá trình đô thị hóa, phát triển hạ tầng, dịch vụ công cộng.

Trong khi đó, dòng người đổ về các TP lớn ngày càng đông đúc, khiến chúng ta không chỉ lúng túng phát triển hạ tầng mà còn khó khăn trong phân bố lại dân cư. Đồng thời, do thuế đất quá thấp, lại hụt nguồn thu, hàng loạt loại phí được “đẻ” ra, chẳng hạn phí duy trì đường bộ.

“Có thể thấy, thuế cao thì giá nhà đất sẽ thấp, còn nếu thuế thấp thì tình trạng đầu cơ khiến giá nhà đất tăng cao. Cần phải đánh thuế cả nhà lẫn đất. Ở Mỹ, mua nhà giá rất rẻ, chỉ 1 - 2 triệu USD là có biệt thự, nhưng ở VN, giá đó chỉ có ở những biệt thự ngoại thành Hà Nội, ở trung tâm Hà Nội thì giá lên đến 3 - 4 triệu USD. Cần đổi mới, điều chỉnh chung về chính sách thuế, bằng cách nâng mức thuế nhà đất tại đô thị lên cao hơn gấp 10 lần theo lộ trình, từ 0,03% hiện nay lên 0,3%. Việc đánh thuế đất lũy tiến phải tính mức mà người mua phải suy xét mức sinh lợi, được gì từ BĐS này, từ đó giá BĐS sẽ thấp, giảm tình trạng đầu cơ”, ông Võ nói.

Ông Võ giải thích, nhiều người lấy lý do thu nhập bình quân đầu người tại VN còn thấp, nên khó tăng tỷ suất thuế nhà đất. Nhưng thu nhập thấp chủ yếu nằm ở khu vực nông thôn, miền núi. Vậy nên miễn giảm thuế nhà đất cho những khu vực này.

“Khu vực đô thị nhiều tiện lợi thì phải thu ở mức cao hơn, tương xứng với giá trị nhà đất cũng như hưởng được nhiều thuận lợi trên hạ tầng cơ sở. Chẳng hạn, TP.HCM và Hà Nội đã tốn kém rất nhiều cho phát triển hạ tầng đô thị, bước ra đường là đến ngay được bệnh viện, trường học, phim “bom tấn” ra mắt là có thể đi xem ngay trong ngày khởi chiếu, lên tầng cao là xem được pháo hoa… thì họ phải chịu thuế cao hơn. Hơn nữa, đánh thuế nhà còn là công cụ để điều chỉnh phân bố dân cư trong quá trình đô thị hóa chứ không chỉ nhìn vào việc đóng góp vào ngân sách nhà nước bao nhiêu tiền”, ông Võ bình luận.

Hiện giá BĐS rất cao trong khi thuế thấp khiến luồng vốn xã hội thay vì được đưa vào đầu tư sản xuất kinh doanh thì lại “tấp” vào tích trữ trong BĐS. Tình trạng đầu cơ khiến BĐS trở thành lĩnh vực thu lợi cao nhất trong các loại hình đầu tư, lấy mất nhiều cơ hội cho nền kinh tế phát triển. Còn nhiều thuế phí, phụ thu khác không hợp lý, tạo tình trạng thuế chồng thuế thì cần loại bỏ.


Thuế tài sản được kỳ vọng là sẽ chống đầu cơ bất động sản
Có khả thi ?

Theo ông Lê Hoàng Châu, một trong những điều ông băn khoăn là liệu cách tính thuế tài sản quy định dựa trên diện tích, quy mô, giá trị của BĐS có chi li cho từng trường hợp và có hợp lý?

“Thuế đánh trên căn nhà mua thứ hai sẽ khác căn nhà thứ 3, 4 như thế nào? Đề phòng đầu cơ, nhưng trường hợp trước đó người mua nhà nhỏ chỉ 30 m2, nay họ muốn mua thêm căn nhà rộng hơn cho gia đình, thì phải gồng gánh thêm thuế có hợp lý không?”, ông nói và đặt vấn đề, hệ thống dữ liệu lưu trữ đất đai hiện nay hầu như chưa có, không có sự liên thông, nên để xác định một người có 2 - 3 căn nhà là không dễ.

“Nếu mua 5 căn hộ trong một dự án thì dễ thấy, nhưng nếu mua 10 căn ở 10 dự án khác nhau thì làm sao biết? Hay một người mua một căn nhà ở TP.HCM, một căn ở Đà Nẵng, một căn ở Cà Mau… ai quản lý và kiểm soát được? Với hệ thống dữ liệu hiện nay, không dễ đánh được thuế, trong khi cũng khó có thể đòi hỏi sự tự giác của người dân”, ông Châu đặt vấn đề. Đó là chưa kể, tình trạng khá phổ biến hiện nay là một người sở hữu một căn nhà và đứng tên sở hữu, nhưng lại để cho người thân như vợ, con, cha mẹ đứng tên, thì cơ quan thuế cũng khó có căn cứ để đánh thuế.

Ông Châu lưu ý, sử dụng công cụ thuế để điều tiết thị trường là việc nên làm, nhưng hết sức cân nhắc khi sử dụng thuế trực thu, bởi thông thường loại thuế này chỉ giải quyết tình trạng đầu cơ trong nhà đất, nhưng nó có thể khiến thị trường BĐS vừa khởi sắc chuyển nguội lạnh.

Ông Chung Thành Tiến, Giám đốc Công ty kế toán Đồng Hưng, cho rằng ở góc độ người dân có thể thấy không phù hợp và tăng thêm gánh nặng. Bởi nguồn tiền họ mua, đầu tư thêm căn nhà thứ 2, 3 đa phần là nguồn tiền đã chịu thuế. “Một người góp vốn vào thành lập doanh nghiệp thì doanh nghiệp đã nộp thuế. Cổ tức thì phải chịu thuế thu nhập cá nhân. Cũng số tiền thu nhập đó, người dân gửi tiết kiệm hoặc giữ ở nhà thì không bị đánh thuế, nhưng nếu muốn đầu tư một căn nhà cho thuê thì đã phải chịu lệ phí trước bạ, thuế thu nhập chuyển nhượng, thuế nhà đất. Như vậy, người dân phải chịu 2 đầu thuế, gây ra sự thuế chồng thuế, căn cứ tính thuế không đồng nhất, dễ dẫn đến sự không bình đẳng về mức thuế phải nộp giữa các đối tượng có cùng loại tài sản”.

(Nguồn: thanhnien.vn)

Khoa học giải mã lý do vì sao mẹ chồng - nàng dâu lại "không ưa dưa có dòi"


Cùng các chuyên gia tâm lý đi giải thích tường tận về sự khó "ưa nhau" trong mối quan hệ mẹ chồng - nàng dâu.

Mối quan hệ mẹ chồng - nàng dâu "căng như dây đàn" nay đã chẳng còn là chuyện xa lạ. Thế nhưng, liệu có phải họ thực sự ghét bạn không nhỉ?

Bạn sẽ cực kì bất ngờ khi biết những nguyên nhân phía sau mâu thuẫn này đấy, bởi chúng bắt nguồn từ tận…lịch sử tiến hóa cơ!

Bạn khác xa so với hình mẫu lý tưởng mà các bậc phụ huynh chọn cho con họ

Bạn chọn chồng, chọn vợ dựa trên tiêu chí nào? Trong khi chúng ta thường đề cao các yếu tố như ngoại hình hấp dẫn, tính cách thú vị với trí thông minh, đầu óc sáng tạo hay khiếu hài hước, thì phần lớn các ông bố bà mẹ lại muốn con mình lấy một người có lai lịch gia đình rõ ràng cùng với triển vọng tài chính ổn định.


Cũng chính từ những khác biệt này, bạn có thể lấy một người không giống với những gì phụ huynh đã chọn, và thế là mâu thuẫn đã nhen nhóm bắt đầu…

Bạn quá… cuốn hút

Theo thuyết tiến hóa, ta thường chú trọng khía cạnh ngoại hình khi chọn bạn đời, bởi rõ ràng ai chẳng muốn thế hệ con cháu là "trai xinh, gái đẹp" đúng không? 

Tuy nhiên, các bậc phụ huynh lại cũng có lý lẽ của mình khi không muốn con dâu, con rể mình sở hữu đặc điểm này.

Các nhà tâm lý học đã chỉ ra phụ nữ khi hấp dẫn hơn chồng, họ thường có xu hướng để ý những người đàn ông khác. Tương tự, một ông chồng quá cuốn hút rất có thể sẽ ít quan tâm gia đình hơn.

Có khả năng các bà mẹ chồng đang vô thức cản trở một mối quan hệ lâu dài?

Thành thực mà nói thì trong phần lớn quá trình tiến hóa, chế độ một vợ không phải là điều mà nam giới mong đợi cho lắm.

Theo đó, kế hoạch chính là duy trì những mối quan hệ ngắn hạn với nhiều phụ nữ khác nhau nhằm mục đích duy trì nòi giống. Trái lại, nữ giới thường tìm kiếm sự ổn định với ai đó có thể chăm lo cho con cái họ.

Do vậy, sự can thiệp của các bà mẹ chồng đơn giản là đang vô thức giúp con trai họ thực hiện nhu cầu. Mẹ vợ, "nhẹ nhàng" hơn một chút, sẽ có xu hướng bảo vệ cuộc hôn nhân của con gái mình.

Hóa ra mẹ chồng đôi khi cũng muốn tranh giành sự chú ý!

Ngày xưa, khi mà lượng thực phẩm chỉ cố định cho một gia đình, việc thêm thành viên sẽ khiến cho số thức ăn mỗi người nhận được ít đi, và mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu cũng bắt nguồn từ đây.

Bây giờ thì đương nhiên chả mấy ai gặp phải cảnh đó, thế nhưng dường như những người mẹ chồng lại hay nghĩ mình phải đối đầu với con dâu để… được con trai chú ý.

Nghiên cứu khoa học cũng cho rằng, các phụ nữ lớn tuổi dễ cảm thấy bị bỏ mặc bởi con mình đã có bạn đời mới.

Thế làm sao mới cải thiện được tình hình?

Cách tốt nhất chính là thuyết phục mẹ chồng, mẹ vợ rằng bạn là sự lựa chọn phù hợp bằng cách cho họ thấy bạn quan tâm, chăm lo cho con họ đến thế nào.

Ngoài ra, nếu bạn vẫn chưa cưới, việc tiếp xúc nhiều với các bậc phụ huynh tương lai cũng sẽ giúp cải thiện mối quan hệ sau này. Và dù mâu thuẫn có xảy ra đi nữa, hãy cố gắng đừng để nó ảnh hưởng tới cuộc hôn nhân của bạn nhé!

(Nguồn: Psychology Today)

Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2016

Người trẻ “bán mình” cho nút “like” là sự nguy hiểm của xã hội?



Khi chứng kiến câu chuyện một thanh niên 24 tuổi sẵn sàng đổ dầu lên người tự thiêu để “câu” 40.000 like (thích) trên trang cá nhân, PGS.TS Nguyễn Thị Minh Thái đã thốt lên “Văn hoá và đạo đức của giới trẻ bây giờ xuống cấp lắm rồi. Ai cũng có thể liều mình vì mấy cái nút “like” vô bổ, vô thực”.

Liều mạng vì “like”

Thực tế, câu chuyện một anh chàng 24 tuổi tẩm dầu tự thiêu ở cầu Tân Hoá TP.HCM vào trung tuần tháng 9 vừa qua vì lời hứa “đủ 40.000 like sẽ tự thiêu” chẳng qua chỉ là giọt nước tràn ly. Trước đó, dư luận đã không ít phen ồn ã vì những câu status (câu chia sẻ) “câu” like đầy kinh dị và liều lĩnh của nhiều bạn trẻ trên mạng xã hội. Người ta không khó để có thể bắt gặp những status dạng như: “7000 like, 77 comment, 777 share mình sẽ không mặc gì, chạy 7 vòng quanh trường Đại học…. Nói là làm”; “Chỉ cần hình này được 2000 like là mình sẽ up clip sexy dance, 5000 thì chơi hẳn clip ngực trần"; “Khi nào đủ 10k like mình sẽ ăn son và đăng clip cho mọi người cùng xem”, “60 like và 15.000 share sẽ mặc đồ lót nhảy cầu và uống hết một ca nước sông”, “Chỉ cần 10 like để phóng cả người và xe xuống cống”...

Và đau lòng hơn cả chính là câu chuyện của cô học sinh lớp 8 ở Khánh Hoà, vì lỡ tuyên bố “đủ 1.000 like sẽ châm lửa đốt trường” trên Facebook mà bị bạn bè ép phải đốt trường thật dẫn đến bị bỏng nặng ở hai chân.


Status câu like gây rúng động của nam thanh niên 24 tuổi ở TP.HCM

Hoa hậu Ngọc Hân cho rằng, câu chuyện “liều mạng vì nút like” đang trở nên nhan nhản mỗi ngày trên mạng xã hội. Nó đang trở nên vô cùng nguy hiểm bởi chưa có ai đứng ra ngăn cản và nếu có ngăn cản cũng cực kỳ khó bởi họ ở khắp mọi nơi trên đất nước này. Thậm chí, phản ứng của đám đông hỗn độn trên mạng lại là sự hiếu kỳ khiến con số “like” của những status đó tăng lên.

“Tôi thật sự không hiểu nổi vì sao họ lại dễ dàng bán rẻ nhân phẩm, danh dự và mạng sống của mình để lấy mấy nghìn lượt like ảo. Và thật sự rất đáng sợ khi con số like chỉ là ảo nhưng việc họ làm lại là thật và những việc làm đó vô cùng nguy hiểm. Những bài học đau lòng xảy ra hôm qua, hôm kia ở Khánh Hoà, TPHCM… vẫn chưa đủ để thức tỉnh những bạn trẻ đang có vấn đề về năng lực nhận thức, về sự trượt dốc văn hoá”, Ngọc Hân nói.

Tương tự như Hoa hậu Ngọc Hân, nhà văn Di Li cũng cho rằng, chị đã từng kinh ngạc không ít lần khi vô tình đọc được những câu chuyện về các “hiện tượng mạng” như: Bà Tưng, Lệ Rơi, Kenny Sang, Sơn Tùng… gần đây. Tuy nhiên, những “hiện tượng mạng” này cũng mới chỉ khiến chị dừng ở mức “cười nhạt” rồi bỏ qua như những thứ vô bổ mà đời sống ở xã hội nào cũng phải có. Chỉ đến khi chứng kiến tận mắt các “vụ án liều mạng” phía sau các “status 1000 like” gần đây thì chị thực sự cảm thấy kinh hãi. Chị kinh hãi bởi các bạn trẻ ngày ngay coi mạng sống của mình rẻ rúng tới mức khó tin. Và càng kinh hãi hơn khi những “trò lố” này lại được một đám đông giấu mặt đứng phía sau ủng hộ, đả kích và uy hiếp.

Sự xuống cấp trầm trọng về văn hoá, đạo đức

GS.TS Tâm lý Vũ Gia Hiền nhận định, trong tâm lý học người ta gọi đây là một trạng thái “kích thích ảo”. Bắt đầu là sự ham muốn, sau đó là sự kích thích ảo. Sự kích thích ảo đó sẽ thâm nhập dần dần vào vỏ não khiến cho người ta nghĩ đấy là thật và không thể kiểm soát được hành động của bản thân. Có thể gọi đó là hiện tượng “chuyển từ ảo sang thực”.

Tình trạng này kéo dài sẽ khiến người trẻ đánh mất bản thân, không đạt được mục đích thì trở nên hoảng loạn, đạt được mục đích thì lại phải trả giá bằng rất nhiều thứ. Về lâu dài có thể trở nên cuồng tính.

Theo GS. TS Vũ Gia Hiền khi người trẻ có những hiện tượng như thế thì gia đình, đặc biệt là bạn bè phải bằng mọi cách khuyên ngăn họ. Ngoài ra, cũng nên tác động để họ rời xa dần những phương tiện khiến cho họ bị ảo nhiều hơn.


Hành động đốt trường của cô bé lớp 8 ở Khánh Hoà bị nhiều người lên án

Tiến sĩ Mỹ học Nguyễn Thế Hùng lại cho rằng, đây là một sự xuống cấp trầm trọng về đạo đức, giáo dục, văn hoá, lý tưởng sống của một bộ phận người trẻ. Tuy nhiên, ông Hùng cũng nhìn nhận, những “trào lưu” này là hệ quả tất yếu của sự xung động tâm lý lứa tuổi và thời đại. Và trong số đó cũng có tính chất “anh hùng rơm” của một bộ phận cư dân mạng, muốn thể hiện cái tôi một cách điên rồ.

Tất cả những trò câu like đó đều là hành động dại dột và khó lòng chấp nhận. Nguyên do một phần bởi gia đình và nhà trường thiếu sự kết hợp giáo dục về ứng xử, cách sống… dẫn đến sự lệch lạc về tư tưởng đạo đức. Toàn thể xã hội thiếu quan tâm một cách tích cực đến việc giáo dục kỹ năng sống, kỹ năng tự vệ, kỹ năng quản trị cảm xúc, kỹ năng quản trị cuộc đời… khiến một bộ phận cư dân mạng có những hành động bồng bột, dại dột, làm điều thiếu suy nghĩ. Những hành động này không chỉ gây hại cho bản thân mà còn làm tổn thương gia đình và gây rối xã hội.

Theo TS Nguyễn Thế Hùng cần phải nghiêm trị những hành động dại dột này và có cách giáo dục về văn hoá - văn minh mạng. Nghĩa là cần phải tác động nhiều hơn để người trẻ sử dụng cái đẹp trên mạng để phục vụ cuộc sống; tiếp thu và hưởng thụ những giá trị sáng tạo của nhân loại để nâng cao chất lượng cuộc sống trong kỷ nguyên của thế giới phẳng.

Tiến sĩ Mỹ học này cũng cho rằng, các bạn trẻ ngày này cần phải tỉnh táo, tránh bị đầu độc bởi những giá trị ảo dẫn đến những hành động thiếu suy nghĩ, huỷ hoại bản thân. Ngoài ra, cần phải trang bị cho mình những kỹ năng mềm để tránh sự kích động của đám đông ảo bởi sự kích động đó dễ dẫn đến những phản ứng sai lầm. Cần tìm những phương tiện giải trích văn minh như: sách báo, điện ảnh, âm nhạc… để biết giữ gìn sự quý giá của cuộc sống.


Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2015

Sự khác biệt giữa Ông Chủ và Người Lãnh Đạo


Sự khác biệt giữa Ông Chủ và Người Lãnh Đạo
Ông chủ chỉ biết ra mệnh lệnh, sai bảo nhân viên, reo rắc nỗi sợ hãi, đổ lỗi và nhận thành công về mình. Người lãnh đạo thì tự mình giải quyết khó khăn, phát triển nhân lực, chỉ ra yêu cầu cho nhân viên, khi thành công thì chỉ ra thành công là của chung








Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2015

Dạy con kiểu Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln


Bức thư của cố tổng thống Mỹ Abraham Lincoln gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con trai ông theo học. Được viết ra từ gần 200 năm trước, lại là ở nước Mỹ, nhưng bức thư vẫn giữ nguyên tính “thời sự” và gợi nhiều suy nghĩ cho chúng ta.
Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết cứ mỗi kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có một người chính trực, cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ gặp một nhà lãnh đạo tận tâm. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian tôi biết, nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng mỗi một đồng đô la kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với 5 đô la nhặt được trên hè phố…
Xin hãy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng. Xin hãy dạy cho cháu tránh xa sự đố kị. Xin hãy dạy cho cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những kẻ dễ đánh bại nhất. 
Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách, nhưng cũng hãy cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.
Ở trường xin thầy hãy dạy cho cháu biết chấp nhận thi trượt còn vinh dự hơn gian lận trong khi thi. Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm.
Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng đối với những người hoà nhã và cứng rắn đối với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.
Xin dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người nhưng cũng cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp.
Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã. Xin hãy dạy cho cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt. Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yếm thế và cẩn thận trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.
Xin hãy dạy cho cháu biết rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình.
Xin hãy dạy cho cháu ngoảnh tai làm ngơ trước một đám đông gào thét và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng. Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện được những thanh sắt cứng rắn.
Xin hãy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt đối vào bản thân bởi vì khi đó cháu sẽ có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại.
Đây quả là một yêu cầu quá lớn, thưa thầy, nhưng xin thầy cố gắng hết mình. Nếu được như vậy thật là điều tuyệt vời đối với con trai tôi.
Sưu tầm